NGƯỜI MỸ TRẦM LẶNG (Phần 5)

By Đặng Hoàng Thái

Lần đầu tiên Pyle gặp Phượng cũng lại là ở khách sạn Continental hai tháng sau khi hắn tới Việt Nam. Lúc chập tối trong bầu không khí mát mẻ ngắn ngủi tiếp theo sau khi mặt trời lặn và những cây nến đã được thắp lên tại các quầy hàng của các phố ngang dọc. Những con xúc xắc đổ lách cách xuống những bàn có những người Âu chơi và dọc theo phố Catina những người phụ nữ trẻ quần lụa trắng đạp xe đi về nhà. Phượng uống một cốc nước cam vắt tôi uống bia hai chúng tôi lặng im rất hài lòng được sống chung với nhau. Lúc đó Pyle lại gần tìm cách nhập bọn và tôi giới thiệu hai người với nhau. Hắn ta có một cách nhìn kỳ lạ nhìn trân trân những người phụ nữ y như từ nhỏ chưa gặp người đàn bà nào sau đó hắn đỏ ửng mặt.

More...

NGƯỜI MỸ TRẦM LẶNG (Phần 4)

By Đặng Hoàng Thái

 
Chúng tôi không ai nói đến tên hắn khi ngủ dậy sau hôm hắn chết Phượng đã dậy trước khi tôi tỉnh ngủ và đã pha trà xong. Người ta ai lại còn ghen với người đã chết và sáng hôm đó tôi thấy như dễ dàng sống lại với Phượng cuộc sống ngày xưa.

- Tối nay cô ở lại đây? - Tôi hỏi Phượng với một vẻ cố làm ra tự nhiên nhất khi tôi ăn chiếc bánh sừng bò.

- Em phải đi mang hòm của em về.

- Có lẽ cảnh binh đang ở đó. Ðể tôi đi cùng cô thì hơn.

Trong những lời chúng tôi nói với nhau ngày hôm ấy đó là những câu bóng gió gần nhất về hắn.

 

More...

Hà Nội ngập

By Đặng Hoàng Thái

 "Hà Nội. Không đúng. Hà Lội. Cũng không phải. Mà là Hà Lụt" "Vượt qua khúc sông Thanh Xuân anh lại gục ngã tại Tây Sơn" là 2 trong nhiều câu cảm thán ngộ nghĩnh trên Yahoo Messenger trong ngày mưa lớn nhất năm nay. Những ai may mắn thoát khỏi cảnh tắc nghẽn thì treo status tự khen mình vì... mới 9h đã có mặt ở cơ quan người khác lại than đói vì bỏ bữa sáng trưa cũng không dám đi ăn vì sợ không có đường về.

Một số câu nói vui khác trên status (dòng thể hiện tâm trạng của người dùng):

- Giải bơi lội đường phố - nét văn hóa mới của người Hà Nội.

- Tất cả các con mương... đều lụt.

- Lội lội nữa lội mãi.

- Hà Lội mùa thu.

- Ngồi chơi xơi nước mưa.

- Hòa chung không khí ngập lụt nghỉ việc đi câu thôi.

- Bơi được đến cơ quan rồi.

- Con xe máy của mình thể hiện sự bản lĩnh là một xe lội nước thực thụ.

- Đường tắc điện thoại tịt.

- Cởi truồng mặc áo mưa cho đỡ ướt quần.

- Con chưa bơi được tới trường mẹ vẫn chưa bơi tới cơ quan!

- Sáng vứt xe giữa đường. Trưa quay lại xe vẫn còn.

Châu An


More...

Ảnh nghệ thuật sưu tầm từ photo.vn

By Đặng Hoàng Thái


More...

NGƯỜI MỸ TRẦM LẶNG (Phần 3)

By Đặng Hoàng Thái

Graham Greene 

Những mụ già vẫn ngồi lê mách lẻo trên bậc thang trong bầu không khí lúc này đã đỡ bức. Khi mở cửa vào tôi nhận ra ngay rằng đã có người vào phòng lục soát; mọi thứ đều được xếp lại một cách quá ngăn nắp hơn là tôi tự sắp xếp.

- Hút một điếu nữa chăng? - Phượng hỏi.

- Ừ.

Tôi tháo ca-vát bỏ giầy; màn phụ diễn xen giữa vở kịch đã chấm dứt. Ðêm lại trở lại gần giống như lúc bắt đầu. Phượng ngồi xổm ở chân giường và thắp đèn lên. Con ta ơi em gái ta làn da màu hổ phách. Tiếng mẹ đẻ của nàng rất dịu dàng.

- Phượng này - tôi nói - Phượng lăn viên thuốc trên nõ tẩu. Pyle chết rồi Phượng ạ.

Cô giơ mũi tiêm lên mắt ngước cao nhìn tôi mày nhíu lại y như một đứa bé đang chú ý suy nghĩ về một vấn đề gì.

- Anh nói sao?

- Pyle bị ám sát chết rồi.

More...

NGƯỜI MỸ TRẦM LẶNG (Phần 2)

By Đặng Hoàng Thái

Graham Greene 
Cãi lại cũng vô ích. Tôi đứng lên đeo ca-vát và đi giầy. Trong cái xứ này cảnh sát bao giờ cũng thắng trong cuộc đọ sức họ có thể tước giấy thông hành của tôi họ có thể cấm không cho tôi dự các hội nghị báo chí và nếu họ muốn một cách oái oăm thì có thể từ chối không cấp thị thực cho tôi về nước. Ðó là những cách làm không hợp pháp giữa ban ngày ban mặt nhưng tại một nước đang chiến tranh sự hợp pháp không cần lắm. Tôi biết có một người nấu bếp biến mất một cách đột nhiên và không sao hiểu nổi; lần theo dấu vết người đó tìm tới Sở Liêm Phóng nhưng ở đây người ta bảo đã thả anh bếp sau một trận xét hỏi. Gia đình anh ta không bao giờ gặp lại anh nữa. Có lẽ anh đã đi theo cộng sản; có lẽ anh gia nhập một trong những đội vệ binh nở như hoa quanh Sài Gòn: Hoà Hảo Cao Ðài quân của tướng Thế. Có thể anh đang bị giam trong một nhà ngục Pháp. Có thể đang phất một cách vui vẻ trong nghề ma cô ở Chợ Lớn vùng người Hoa ở sát Sài Gòn.Có thể tim anh đã vỡ trong cuộc tra hỏi.

More...

NGƯỜI MỸ TRẦM LẶNG (Phần 1)

By Đặng Hoàng Thái

Graham Greene 
Sau bữa cơm chiều tôi ngồi trong phòng mình phố Catina chờ Pyle. Hắn đã hẹn: "Tôi sẽ tới chỗ anh 10h là chậm nhất". Khi đồng hồ đã điểm nửa đêm tôi không ngồi yên được nữa và đi ra ngoài phố. Một đám bà già quần đen ngồi tại bậc cầu thang lúc này đang vào tháng 2 và tôi đoán trời nóng quá nên họ chưa đi ngủ. Một người chậm rãi đạp xích lô đi về phía bến sông và tôi nhìn thấy những ngọn đèn thắp sáng nơi chữa những chiếc máy bay Mỹ vừa được bốc dỡ. Trên con đường phố dài không thấy bóng dáng Pyle đâu cả.
Rất có thể tôi tự nhủ hắn bị giữ lại ở toà Lãnh sự Mỹ vì lý do này hay lý do khác nhưng trong trường hợp này thế nào hắn cũng dùng điện thoại báo tới tiệm ăn cho tôi biết anh chàng tuân thủ một cách tỉ mỉ những lề thói xã giao thông thường. Tôi sắp trở vào nhà thì nhìn thấy một thiếu phụ đang chờ tại cửa ra vào nhà bên. Không nom rõ mặt chỉ thấy chiếc quần lụa trắng và chiếc áo dài hoa nhưng tôi biết ngay đó là ai. Cô ta đã bao lần chờ tôi đúng ở nơi này và vào giờ này.


More...

NÂU NÀY CỦA AI?

By Đặng Hoàng Thái

Một hôm Ba Giai đến quầy của cô hàng nâu nổi tiếng đanh đá. Ba Giai ra đi không mặc quần chỉ mặc một cái áo dài rộng thùng thình mượn của ông chủ nhà hàng cơm. Tới chỗ hàng nâu Ba Giai cứ chọn mấy củ nâu đưa lên đưa xuống rồi thừa lúc cô hàng ngoảnh đi Ba Giai ôm bụng ù té chạy. Cô ả giật mình ngỡ tên ăn cắp nâu liền ba chân bốn cẳng chạy theo bắt lại vừa chạy vừa la: - Thằng trời đánh thánh vật trả nâu cho bà đi không mày chết bỏ cha bây giờ!

Thiên hạ đổ nhào ra xem. Một lúc Ba Giai bước thủng thẳng. Cô hàng xấn tới nắm được áo. Ba Giai cũng quay lại nắm áo cô hàng. Người ta tưởng sẽ bắt được một vụ ăn cắp nâu. Nhưng khi cô hàng thét: - Trả nâu cho tao thằng khốn nạn! Ba Giai liền tốc áo dài lên:

- Nâu đâu mà trả? Nè đây "nâu" này của tôi hay của cô? Bà con làng nước làm chứng cho; "nâu" đây rõ là của tôi mà con mẹ này nó bảo là của nó nâu nó đâu phải thứ nâu này!

Cô hàng mặt đỏ gay biết bị xỏ toan chạy nhưng Ba Giai đã nắm chặt lấy áo:

- Con kia mày dám vu tao ăn cắp nâu giữa chợ tao phải đưa mày lên quan cho ra chuyện.

Vừa nói Ba Giai lại vừa kéo áo dài lên vừa hỏi lặp trở lại:

- Mày thấy nâu này của tao hay của mày?

Cô hàng biết gặp tay bợm xỏ lại đuối lý nên chỉ còn nước hạ thấp giọng xuống để lạy van năn nỉ xin Ba Giai tha lỗi. Ba Giai tha cho và bảo:

- Từ nay mày bỏ cái giọng chu ngoa đanh đá đi không tao còn trở lại đây nữa thì mày chớ trách tao là ác. Tội nghiệp cô ả lủi thủi về chỗ mặt mày xanh nhợt như không còn một giọt máu nào.

(sưu tầm)

More...

SAU MỘT ĐÊM NGỦ TRỌ

By Đặng Hoàng Thái

Cuỗm được một vố ở nhà một bà góa Tú Xuất đi thẳng một lèo ra thành phố Nam Định. Sau những ngày ăn chơi khi thấy túi đã cạn tiền Tú Xuất đi mua cái vali đem mấy cục gạch và giấy bồi bỏ vào rồi khệ nệ xách đến một nhà hàng cơm đánh chén một bữa no say rồi ngủ trọ luôn đó.

Trước khi đi ngủ Tú Xuất đưa vali cho bà chủ nhà hàng cất hộ. Bà hàng đỡ lấy: - Chà vali có tiền bạc không mà nặng thế này ? Bà hàng vừa đỡ lấy vừa hỏi: - Có chút đỉnh thôi còn thì quần áo & sách vở. Tôi đi thăm ông cụ tôi đang làm án sát Bắc Ninh đâu cần phải đem nhiều tiền bạc.

Bà hàng tưởng thật đem vali cất vào chỗ gần giường Tú Xuất nằm. Đêm đến Tú Xuất thừa lúc mọi người ngủ say khẽ rón rén lại mở vali đem gạch và giấy bồi bỏ vào thùng rác nơi góc nhà rồi trở lại giường đánh một giấc ngon lành.

Tới sáng bà chủ hàng cơm dậy trước nhìn thấy chiếc vali bị mở tung bên trong không còn vật gì tá hỏa lên đánh thức Tú Xuất dậy:

- Chết rồi vali của ông bị bọn trộm mở lấy hết đồ đạc làm sao bây giờ ?

Tú Xuất ngồi xổm dậy ra vẻ sửng sốt:

- Làm sao tôi biết đâu được tôi gửi bà cất mà. Bà phải bồi thường chứ còn làm sao nữa ?

Bà hàng đã đuối lý lại sợ anh chàng là con quan án sát nữa lại tưởng mất trộm thiệt nên chỉ còn cách năn nỉ. Lời qua tiếng lại cuối cùng Tú Xuất mới chịu nhận tiền bồi thường mười nén bạc.

Tú Xuất đi rồi bọn đầy tớ nhà hàng chiều đến mới phát hiện ra ở thùng rác lại có giấy bồi và mấy cục gạch những thứ mà nhà hàng không có. Lúc ấy người ta mới nhận ra anh chàng ngủ trọ đêm qua là một tên đại bịp. Nhưng mà chỉ còn nước nhìn nhau mà chửi rủa chứ biết làm sao được vì hắn đã mất hút từ sáng kia rồi.

Thế là Tú Xuất lại kiếm được một món tiền to nữa.

(sưu tầm)

More...

Nhà văn nữ Y Ban

By Đặng Hoàng Thái

Sau "I am đàn bà" nữ nhà văn Y Ban lại tiếp tục gây xôn xao dư luận văn đàn với tiểu thuyết "Xuân Từ Chiều". Blog Đặng Hoàng Thái xin giới thiệu bài phỏng vấn nữ nhà văn Y Ban do Đào Gia Long thực hiện đăng ở địa chỉ http://www.vtc.vn/vanhoa/dsvn/nha-van-y-ban-toi-tung-muon-treo-co-len/195953/index.htm

Nhà văn Y Ban: "Tôi từng muốn treo cổ lên"

"Sau thời gian bị đập tơi bời như vậy đã có lúc tôi muốn treo cổ lên muốn phá phách nhưng vì thương con nên tôi đã không làm như thế... Nhưng cũng từ đó tôi nhìn cuộc sống không trong trẻo nữa" - Nhà văn Y Ban tâm sự.

More...