Cùng chúc mừng kỳ tích Việt Nam

By Đặng Hoàng Thái

A Vietnamese soccer fan dressed as Santa Claus waves the national flag while celebrating with the crowd on the street in Hanoi December 24 2008. Surprise qualifiers Vietnam dented Thailand s hopes of a fourth Southeast Asian championship title with a stunning 2-1 away win in the first leg of the final on Wednesday. The victory sparked wild celebrations in Hanoi with the streets gridlocked as cheering fans waved national flags and motorcyclists sounded their horns- Reuters.
 
Vietnamese soccer fans carry national flags while celebrating on the street in Hanoi December 25 2008. Surprise qualifiers Vietnam dented Thailand s hopes of a fourth Southeast Asian championship title with a stunning 2-1 away win in the first leg of the final on Wednesday. The victory sparked wild celebrations in Hanoi with the streets gridlocked as cheering fans waved national flags and motorcyclists sounded their horns – Reuters. 
 
Vietnamese soccer fans carry national flags while celebrating on the street in Hanoi December 24 2008 – Reuters.  
Vietnam s Nguyen Viet Thang (21) and his teammate Le Tan Tai center head against Thailand s Suchao Nutnum (8) during the first half of the final match of the ASEAN Football Federation Suzuki Cup at My Dinh Stadium in Hanoi Vietnam Sunday Dec. 28 2008 – AP  
Thủ môn Thái Lan Kosin Hathairattannakool bất lực nhìn bóng bay lưới sau cú đánh đầu tinh tế của Công Vinh.
Công Vinh tịt ngòi cả vòng bảng nhưng đã kịp đền đáp sự tin tưởng của HLV Calisto bằng bàn thắng quyết định trận lượt về và trước đó là bàn thắng ở chung kết lượt đi – Vnexpress. 
Vietnam s Le Cong Vinh celebrates winning the final match of the ASEAN Football Federation Suzuki Cup against Thailand at My Dinh Stadium in Hanoi Vietnam Sunday Dec. 28 2008. Vinh scored during the game – AP 
Niềm vui vỡ oà trên khán đài sân Mỹ Đình.
 
Các cầu thủ tung hô HLV Calisto – Vnexpress.  
Vietnam s Le Cong Vinh celebrates his team victory - AP 
Thủ môn VN Dương Hồng Sơn - cầu thủ xuất sắc nhất giải.
Vietnam s Le Cong Vinh kisses the trophy during the trophy presentation after the final match of the ASEAN Football Federation Suzuki Cup against Thailand - AP 
Vietnam s soccer team poses with the trophy after becoming the champions of the AFF Suzuki Cup 2008 at My Dinh stadium in Hanoi December 28 2008 – Reuters.  
The Vietnam team celebrate their victory after the final match of the ASEAN Football Federation Suzuki Cup against Thailand at My Dinh Stadium in Hanoi Vietnam Sunday Dec. 28 2008 – AP  
The Vietnam soccer team celebrate their victory after the final match of the ASEAN Football Federation Suzuki Cup against Thailand at My Dinh Stadium in Hanoi Vietnam Sunday Dec. 28 2008- AP 
Hà Nội đêm không ngủ
Giấc mơ vô địch đã trở thành hiện thực. Tổ quốc có một đêm hạnh phúc.
Ca khúc Việt Nam chiến thắng của nhạc sĩ Nguyễn Lân Cường-VNN 

More...

CUỐI NĂM NGỒI HÁT…

By Đặng Hoàng Thái

 

Tháng chạp đốt lá vườn xưa

Gợi hương mùa cũ

Dạ thưa...

Em về!

Này là mộng này là mê

Này là em đứng

bốn bề hoa giăng.

Này là áo ngắn ngực căng

Này là yếm thắm lưng ong mượt mà.

Rồi xe ngựa ruổi đường xa

Phù vân một thuở phồn hoa

trở trời...

 

Tháng chạp vườn trống hơi người

Lời xưa đã hóa thành lời điêu ngoa

Hoa vẫn nở thắm tường hoa

Phai hương sắc vẫn nuột nà

dáng xuân.

Thương ai mắt ngại mắt ngần

Tội ai đánh đổi

để  lầm lạc nhau

Tháng chạp

rồi đến mai sau

Mình ta cười hát...

Qua cầu nhân gian.

ĐẶNG MỸ DUYÊN

More...

NGUYỆT

By Đặng Hoàng Thái

Truyện ngắn: Thanh Nam

Lũ quét khiến chuyến tàu TN4 từ Sài Gòn đi Hà Nội bị chậm lại mười ba tiếng tại Nha Trang nghĩa là chuyến về phép thăm quê của tôi mất đứt nửa ngày hơn. Hết nằm lại ngồi tôi ngắm nghía thật kỹ cảnh vật xám xịt ngoài ô cửa sổ rồi lại ngắm nghía từng người một trong toa bắt chuyện với vài ba người ngồi gần cho đỡ buồn. Người đối diện tôi là đáng chú ý nhất. Trông ông ta có vẻ già vì tóc hai bên thái dương bạc trắng ông lại có vẻ trẻ vì phong độ của sự thành đạt toát ra từ con người ông. Ông giống VIP vì vậy toa tàu chậm này có vẻ không thích hợp với ông lắm. Ngồi lặng lẽ cạnh cửa sổ ông ngó đăm đăm ra bên ngoài chẳng quan tâm đến ai. Chuyện tàu bị trễ hay sớm dường như cũng không liên quan đến ông. Tôi tò mò ngó theo xem cái gì mà thu hút ông đến thế? Chẳng có gì ngoài ngôi nhà ga trắng nhợt dãy quán hàng lô nhô nhạt nhẽo dưới làn nước mưa mờ ảo. Thật ra hình như ông không nhìn mưa ông nhìn cái gì đó xuyên qua mưa... Tôi muốn bắt chuyện nhưng chưa tìm được dịp bỗng dưng ông ta tạo cơ hội cho tôi: này cậu cậu về Hải Dương à? Vâng. Tôi cũng quê Hải Dương đây là lần đầu tiên tôi về quê ba mươi năm rồi. Tàu còn trễ lâu hay ta đến căntin uống ly cà phê cho ấm. Tôi đi theo ông ta lòng nghi hoặc: sao mình nghe lời ông dễ dàng như vậy?

Tôi ở NS còn cậu? Ông lại truy tiếp. Cháu cũng NS (ông ta cũng cởi mở đấy chứ). Xã nào làng nào? Làng Nội. Làng Nội à cậu con cái nhà ai? Cháu con ông Thành. Ông Thành tôi không nhớ. Thế cậu có biết chị Nguyệt không? Chị Nguyệt? Ừ chị Nguyệt của tôi...

....................................

More...

Bộ Thông tin và Truyền thông:

By Đặng Hoàng Thái

Ban hành Thông tư hướng dẫn hoạt động cung cấp thông tin trên trang thông tin điện tử cá nhân (Blog)

Bộ Thông tin và Truyền thông vừa ban hành Thông tư số 07/2008/TT-BTTTT hướng dẫn một số nội dung về hoạt động cung cấp thông tin trên trang thông tin điện tử cá nhân trong Nghị định số 97/2008/NĐ-CP ngày 28 tháng 08 năm 2008 của Chính phủ về quản lý cung cấp sử dụng dịch vụ Internet và thông tin điện tử trên Internet.

Theo đó Nhà nước khuyến khích phát triển và sử dụng trang thông tin điện tử cá nhân giúp cá nhân mở rộng khả năng tương tác trên môi trường Internet để trao đổi chia sẻ các thông tin phù hợp với thuần phong mỹ tục và các quy định của pháp luật Việt Nam làm phong phú thêm đời sống xã hội và tinh thần gắn kết cộng đồng.

Thông tư quy định cụ thể các hành vi bị nghiêm cấm tại Điều 6 Nghị định số 97/2008/NĐ-CP đối với hoạt động cung cấp thông tin trên trang thông tin điện tử cá nhân; Quy định trách nhiệm của người sử dụng dịch vụ Internet và trách nhiệm của doanh nghiệp cung cấp dịch vụ mạng xã hội trực tuyến trong hoạt động cung cấp thông tin trên trang thông tin điện tử cá nhân.

Dưới đây là link địa chỉ download toàn văn Thông tư:

More...

Nổi trôi phận cối đá

By Đặng Hoàng Thái

Dân trong phố kháo nhau: "Trên hướng Ninh Sơn mới có một khu du lịch sinh thái khung cảnh đẹp lắm!". Vợ tôi nghe chiều thứ bảy một hai kèo nài đi cho bằng được.

Giữa một vùng trời nước cạnh chân núi Bà Đen đêm đến trăng lên quả là hữu tình dù nói thực nếu gọi là kỳ công tạo dựng thì không thể sánh bằng khu Đại Nam của đại gia Dũng "lò vôi" bên Bình Dương được. Ngồi nhìn trăng từ quán cà phê đột nhiên tôi phát hiện ở góc kia có một cái cối đá nằm lặng lẽ. Tôi nhớ hình như ở một vài quán cà phê ở Thị xã cũng có những cái cối đá xưa cũ thế này.

"Bây giờ chẳng ai còn xài cối đá nữa!" - ông chủ vựa phế liệu L.M ở Lộc Trát Gia Lộc Trảng Bàng nói vậy thực tế đấy nhưng nghe mà ngậm ngùi. Chỉ từng chồng cối đá đặt giữa mớ ve chai ông cho biết giá thu mua cối đá cũng tuỳ loại nhỏ lớn cái nhỏ nhất tầm tầm khoảng 70-80 ngàn. Bây giờ thiên hạ giàu lên mua cối đá về "làm kiểng" trong nhà cho... sang; hoặc có người mua về đặt ở các quán cà phê khu du lịch tạo khung cảnh cho những hồi tưởng về một thời tuy không phải là xưa lắm nhưng cũng là... đã cũ.

"Bây giờ chẳng còn ai xài cối đá nữa!". Độ chục năm trước mỗi lần nhà muốn đổ bánh xèo mẹ thường bảo tôi ngâm gạo sang nhà dì Năm hàng xóm mượn cối đá để xay. Nấu chè làm tàu hũ cũng phải nhờ cối đá...

Quá khứ vẫn là quá khứ không thể quay lại. Âu đó cũng là lý do mà Bảo tàng Tây Ninh đã phải cất công đi sưu tầm từng chiếc xe bò xe ngựa từng cái dùi cái đục cái bào đến nồi đồng chậu đất... kẻo mai sau chẳng ai còn biết những ngày xưa.

Đặng Hoàng Thái

More...

BỐN BÀN TAY – BỐN NGÓN TAY

By Đặng Hoàng Thái

Đã lâu tôi không làm thơ dễ chừng cũng đã hơn 15 năm bây giờ viết lại câu cú lộn xộn lạc vần lạc điệu. May sao nhờ sư thúc Nguyễn Đức Thiện chỉnh sửa lại đôi chỗ nên trên blog có hai bài thơ hai tựa đề khác nhau nhưng tứ thì cũng hệt vậy! Biết đâu từ bài thơ này mình có thể viết lại cũng không chừng.

 
 BỐN BÀN TAY - BỐN NGÓN TAY

Tặng em Phan Thành Thương và bé Phan Thành Thân -

nạn nhân chất độc da cam

Sinh con mẹ nhìn con nhìn cha

Tiếng nấc nghẹn giật đau đôi bầu vú sữa

Cha điên dại chạy trên phố

 lao qua rừng chồi

ngã quỵ trên đồng

mắt rực lên tóe lửa.

Rồi gục khóc bên chai rượu dở

Mẹ rưng rưng

nhang nhấp nhóa đỏ bàn thờ

 

Cha và con bốn bàn tay nhưng chỉ bốn ngón tay

Bên kia bờ Thái Bình Dương ai hiểu được nỗi này?

Chất độc da cam thấm vào đất vào cỏ cây vào những hình hài

Đất nước đã yên bình vết thương vẫn mãi còn sưng tấy!

 

Ơi  xứ sở văn minh kia các người không chỉ giết nhau bằng súng nổ

Bằng cả những sắc màu rực rỡ:

Sắc da cam tàn phá mấy đời người

Sắc lửa napal đỏ trời

thiêu rụi những tâm hồn trong trắng.

 

Nín đi con mẹ đã lau dòng nước mắt

Nỗi đau cha chuyển vào nhát cuốc

rừng xưa trụi lá vì thuốc khai hoang.

Nay là những cánh đồng

Lật từng thớ đất gieo những mầm xanh

Xác thân khuyết tật hồn cha không khuyết tật

Cha sẽ dắt con đi

đôi bàn tay nắm chặt

hai ngón tay xiết chặt

 

Cha và con bốn bàn tay nhưng chỉ bốn ngón tay

Bên kia bờ Thái Bình Dương ai hiểu được nỗi này?

 Đặng Hoàng Thái

Phước Vinh 6.12.2008

 

 

More...

HAI BÀN TAY – HAI NGÓN TAY

By Đặng Hoàng Thái

Tặng em Phan Thành Thương và bé Phan Thành Thân -

nạn nhân chất độc da cam

Sinh con ra mẹ nhìn con rồi lại nhìn cha

Tiếng nấc nghẹn rung rung đôi bầu vú căng sữa

Cha điên dại chạy trên phố lao qua những cánh rừng chồi ngã quỵ trên cánh đồng mắt như trào ngọn lửa.

Ông khóc bên chai rượu dở

Bà thắp hương lên bàn thờ

 

Cha và con bốn bàn tay nhưng chỉ bốn ngón tay

Bên kia bờ Thái Bình Dương ai hiểu được nỗi này?

Chất độc da cam thấm vào đất vào cỏ cây vào những hình hài

Đất nước đã yên bình vết thương vẫn mãi còn sưng tấy!

 

Ở xứ sở văn minh người ta không chỉ biết giết nhau bằng súng đạn

Mà bằng cả những sắc màu rực rỡ:

Sắc màu da cam tàn phá những kiếp người

Sắc màu đỏ napal thiêu rụi những tâm hồn trong trắng.

 

Nín đi con mẹ đã lau dòng nước mắt

Cha biến nỗi đau thành nhát cuốc trên cánh đồng xưa là rừng trụi lá vì thuốc khai hoang.

Lật từng thớ đất gieo những mầm xanh

Xác thân này khuyết tật tâm hồn không khuyết tật

Cha sẽ dắt con đi đôi bàn tay nắm chặt hai ngón tay nắm chặt

 

Cha và con bốn bàn tay nhưng chỉ bốn ngón tay

Bên kia bờ Thái Bình Dương ai hiểu được nỗi này?

 

Đặng Hoàng Thái

Phước Vinh 6.12.2008

More...

MỘT CHUYỆN MỪNG MỘT CHUYỆN LO

By Đặng Hoàng Thái

1. Mừng

Tối thứ năm tôi được mời tham dự một chương trình "đại nhạc hội" ở nhà hát Trung tâm VH-TT ngồi nhìn nhóm hip-hop múa minh hoạ cho ca khúc mở màn rầm rập trên mặt sàn sân khấu dễ chừng cũng đã mười mấy năm rệu rã thấy mà thương cho nhà hát lớn nhất... Tây Ninh.

Mấy lần trước tôi mang chuyện này ra hỏi anh Tăng giám đốc anh bảo: Trung tâm đã đề nghị lên Sở xin sửa chữa nhưng chưa có tiền. Thông cảm kinh phí ngành cũng eo hẹp ráng gồng được chừng nào hay chừng ấy.

Tối thứ năm không gặp anh Tăng được đành lân la hỏi chuyện một nhân viên của Trung tâm. Anh thông báo: "Chủ nhật này dỡ lên hết làm lại sân khấu!". Tôi cười: "Mừng vậy!". Sáng thứ sáu điện cho anh Tăng anh hét lớn trong điện thoại: "Sở cấp gần 200 triệu để sửa chữa". "Thế có sửa chữa gì thêm nữa không?". "Không vậy là mừng rồi!".

Tình thật nếu không sửa chữa không biết mặt sàn sân khấu sẽ sập khi nào vì có chỗ đã trũng sâu xuống phập phìu; bậc tam cấp bước lên sân khấu thì chông chênh thòi lòi bục gỗ chẳng may có vị nào mặc áo dài bước lên xuống vướng vào đó thì khổ.

Vậy là mừng rồi! Dẫu gì cũng là nhà hát lớn nhất Tây Ninh. Nói như đôi vợ chồng người Sài Gòn một trong những nhà tài trợ cho đêm đại nhạc hội ngồi gần tôi khen: Cũng đâu có thua gì một số nhà hát ở thành phố.

2. Lo

Gặp Đông Dương tôi hỏi: "Tập tuồng mới chưa anh?". "Tập hổm rày nhưng đạo diễn Đoàn Bá đi Mỹ phải chờ ông về mới tập tiếp. Chắc không kịp diễn tết!". "Chừng nào phúc khảo nhớ hú nhen!". Đông Dương cười nhưng nhăn nhăn mặt lại nhớ có lần hắn chửi mình cái tội phê "mặt ông chỉ đóng được vai ác đừng đóng Lục Vân Tiên nhìn không ra".

Mặt sàn sân khấu Nhà hát Trung tâm Văn hoá Thông tin tỉnh được cải tạo còn rạp hát nằm trong khuôn viên nơi Đoàn Cải lương Tây Ninh đóng quân không biết đến bao giờ mới được sửa chữa để còn có sân khấu cho anh em nghệ sĩ tập tuồng. Chứ như bây giờ "chạy đường dây" thì vô hội trường (ngày xưa là phòng tiếp khách của ban quản lý khu triển lãm) chật hẹp; diễn phúc khảo vừa dựng sân khấu dã chiến vừa vái trời đừng mưa.

Ngày xưa rạp hát ấy là rạp chiếu phim của khu triển lãm được khánh thành vào năm 1985. Hơn hai thập kỷ trôi qua giá như được tu bổ hẳn bây giờ đâu phải ngậm ngùi mà nhìn cảnh xuống cấp từng ngày.

Nghe đâu cũng đã có đề xuất xây dựng nhà hát xây dựng nhà tập thể cho anh chị em nghệ sĩ chẳng biết tiến triển đến đâu!?

Chuyện đã lâu nhắc mãi có khi thiên hạ bảo là nhàm khổ vậy!

Đặng Hoàng Thái

More...

Sài Gòn và quê ta

By Đặng Hoàng Thái

Tôi quen Lương Nguyễn Trường Sơn qua website diễn đàn học sinh Trường chuyên Hoàng Lê Kha với nickname "tienxu" lâu lắm rồi dễ chừng cũng 3 năm. Cũng có lần cậu chàng mời tôi đến dự hội trại của trường gặp nhau thoáng qua nói chuyện cũng ít. Sau này Sơn xuống Sài Gòn học ĐH thi thoảng cũng có chat qua Y!M thi thoảng cậu chàng cũng gởi bài cộng tác với báo. Sơn viết được tuy chưa thể già dặn như Trường An nhưng cũng có đôi chút phong thái của Trường An. Ở cái xứ quê mùa đồng khô cỏ cháy này không dễ tìm những cây bút trẻ tôi khuyến khích Sơn viết nhưng xem chừng cậu chàng hơi bị lười. Dưới đây là bài viết ngắn "Sài Gòn và quê ta" của Lương Nguyễn Trường Sơn:

More...

HÁT RU CHO MẸ

By Đặng Hoàng Thái

Mẹ ơi ! Mẹ ngủ cho ngon
Để con ru mẹ say tròn giấc say
Đếm tay hơn bốn ngàn ngày
Mẹ ra đồng vắng nằm ngoài sương đêm

Mẹ ơi! Mẹ ngủ cho yên
Có con bên cạnh lòng thêm ấm lòng
Mẹ ngao du cõi khôn cùng
Nhớ con xin mẹ thong dong trở về

Lá vàng mẹ đã rụng đi
Gió bay lá vẫn ôm ghì lá xanh
Ngày xưa được mẹ dỗ dành
Lá xanh giữ được màu xanh hôm nào

Lá vàng mẹ vội đi đâu
Lá xanh con khóc bạc đầu lá xanh
Đêm chừng như đã qua nhanh
Mẹ ơi say ngủ cho lành vết thương

Mẹ ru con suốt đêm trường
Giờ con ru mẹ qua hương khói mờ
Ngủ đi mẹ ngủ... ầu ơ!

Tôi không biết bài thơ này có phải của bạn tôi - Vũ Thuỵ Nhã Uyên - không? Vì hình như thật lâu lắm rồi từ thời giã từ "Áo Trắng" cô gái quê gốc Long An này không còn làm thơ. Nhưng cũng có thể Nhã Uyên là tác giả vì tôi chép bài thơ này từ blog của cô gái từng được không ít cánh nam sinh Ngữ văn K16 Tổng hợp thời "xanh xao nửa rượu nửa tình" mê đắm.

Tôi không thích đọc thơ và cũng không thích phân tích hay phê bình (dù đã từng học qua). Có lẽ "Hát ru cho mẹ" là bài thơ đầu tiên tôi đọc trọn vẹn với cảm giác hình như mình cũng đang rưng rưng trước tâm trạng của tác giả. Trời ạ sao mà không xúc động cho được khi đọc những câu thơ "Lá vàng mẹ đã rụng đi/ Gió bay lá vẫn ôm ghì lá xanh" hay "Mẹ ru con suốt đêm trường/ Giờ con ru mẹ qua hương khói mờ".

CÁO LỖI CÙNG BẠN ĐỌC:

Sau khi Nhã Uyên hay tin Đ.H.T "cóp" thơ trên blog của cô nàng vội vội vàng vàng nhắn tin cho Đ.H.T như sau: "Trời ah không phải thơ của Uyên đâu. Hôm đó là ngày Vu lan mình đọc lại mấy bài thơ sưu tầm nên post lên đó!". Hiện giờ cô nàng vẫn còn đang truy tìm tên tác giả bài thơ này sẽ cung cấp cho bạn đọc trong thời gian sớm nhất!

Thành thật xin đính chính!

CÁO LỖI CÙNG BẠN ĐỌC (lần 2):

Sau khi truy tìm bằng công cụ Google Đ.H.T xin đính chính tác giả của bài thơ này là Trần Kiêu Bạt (California).  

Đ.H.T

  

 

More...