Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư

By Đặng Hoàng Thái

 

Gió lẻ (phần 5)

Nguyễn Ngọc Tư

Xe dừng trước một cái cổng cao kín bưng cha nói vô đi con đây là nhà mình. Em có chút không tin. Bức vách mái nhà cái hàng ba những viên gạch... tất cả đã thay đổi.

Cái hộp giấy đựng sáp đèn cầy em đã giữ lại từ quan tài của mẹ cũng không còn ở trong góc phòng giữa hai tủ áo. Sáp đèn cầy nham nhở đỏ như máu đông lại hơ trên lửa nó sẽ chảy thành dòng. Hồi nhỏ em đã từng hình dung nếu đem mẹ ra làm cho ấm máu mẹ sẽ lại chảy trong người.

More...

Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư

By Đặng Hoàng Thái

   

Gió lẻ (phần 4)

Nguyễn Ngọc Tư

Đôi lúc em quên là em - có - buồn. Đó là hồi em ở Mai Lâm. Công việc của em là không cho đàn bò bên xóm ghé qua rẫy ông Tám Nhơn Đạo.

Vừa ngó chừng vừa làm cỏ rẫy bón phân. Tới mùa thì đánh lá mía hay thu hái bắp đặt hom khoai mì. Khi nào đói thì vô nhà sau ông Tám lục cơm ăn có khi gặp ông đang chẻ củi làm thơ có khi nhìn thấy bà ngồi trên xe lăn coi phim Hồng Kông. Sau đó thì thấy buồn ngủ lăn ra chiêm bao thấy mình nói chuyện với con Cò nghe con Cò than con Vện lúc này chắc thay lòng không thương nó nữa nên lãng tránh nó. Việc nói chuyện với con này con kia làm giấc ngủ trở nên hấp dẫn và dễ chịu.

More...

Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư

By Đặng Hoàng Thái

 

Gió lẻ (phần 3)

Nguyễn Ngọc Tư

Câu hỏi đầu tiên mà Dự chuẩn bị sẵn rất đơn giản "nhà cửa ở đâu mà đi bụi hả em cưng?" nhưng cô gái không trả lời. Cô vẫn không có vẻ gì muốn nói. Giống như tiếng thét ở Mỹ Đức chỉ là một giấc mơ.

Gã nghe trong cái im lìm của cô là sự nhẹ nhõm của chính mình. Gã không bao giờ hỏi ai một câu tương tự bởi người ta sau khi trả lời luôn muốn hỏi lại "còn anh ?". Gã chưa bao giờ trả lời kể cả với những người đàn bà gã ôm trong lòng. Đó là câu trả lời mặn sẵn làm rộp bỏng môi như nước biển.

More...

Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư

By Đặng Hoàng Thái

Gió lẻ (phần 2)

Khi em quay lại với cái áo đầm mới màu vàng chanh bà Chín bắt đầu khóc hức lên chua xót "trời đất ơi kiếp người sao mau như nấu gói mì tôm vậy...?".

Rẫy bắp ở Mai Lâm đón gió lẻ bằng những luống cây nghiêng ngửa. Vài ngọn gió cô độc đã nghênh ngang đi qua rẫy tạo ra một cảnh tượng buồn cười chỗ thẳng chỗ xiên rối bời. Buổi sáng thức dậy gió làm những cây bắp đã trổ cờ ngã rạp tạo một tầm nhìn thấu vô nhà ông Tám Nhơn Đạo. Em thấy ông đang gội tóc cho bà vợ tật nguyền của mình. Bà nằm trên một cái ghế dài một tay ông đỡ cái đầu nặng trĩu của bà tay kia làm dội nước rót dầu gội rồi thì bàn tay to bè đó cũng chìm mất trong đống bọt trắng xóa.

Buổi gió làm cho việc gội đầu diễn ra nhanh hơn. Ông Tám ẵm vợ vô nhà họ mất hút sau cái cửa tối. Em chậm rãi xoay người về phía cây bằng lăng. Những chòm sao tím thắp trên cây đã bị gió lùa rụng đầy đất. Từ lưu lạc bầy sao bắt đầu nhuốm màu lam lũ tả tơi.

Con Cò từ trong nhà ông Tám băng xăng bái xái chạy ra mớ lông trên mép còn dính chút mỡ cháy. Nó vừa đi vừa sủa sửng sốt dù đã sủa suốt đêm qua dưới ánh sáng ban mai cảnh vật trên rẫy trở nên xa lạ. Nóc căn chòi em ở xù lên phơ phất như tóc của một người vừa ngủ dậy.

Trong mớ âm thanh quen thuộc của lũ kiến chạm chân trên đường rời tổ của muôn vạn cái lá dập xao xác những giọt sương sẽ sàng rụng xuống tu hú kêu vang trong bờ sậy có lẫn tiếng cây đang ứa nhựa hàn gắn vết thương nơi nụ hoa lìa.

More...

Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư

By Đặng Hoàng Thái

 

Gió lẻ  (phần 1)

Nguyễn Ngọc Tư

(Tại sao người ta không nhìn thấy mình khi mình còn sống ?- Lời của một con ma say rượu)

Trận mưa ban trưa đã vẽ lên kính trước chiếc xe tải Landu một mùa gió lẻ. Lá me rơi tầm tã trên mặt kính. Cái gạt nước không làm sao khỏa sạch được những chiếc lá nhỏ mong manh. Người lái xe chồm người đu đưa bên cửa gạt lá rơi theo tiếng chửi thề lóc cóc. Cái khăn úa màu dầu nhớt trên tay ông ta mở ra trước mắt em bức tranh chợ Cỏ giãy giụa trong buổi xế tàn ngày.  

Hai dãy nhà bên đường chạy chưa ngút tầm mắt thì nín bặt vì quãng đồng bỏ hoang. Chợ chiều gì cũng héo nắng sau mưa héo chiếu xiên trên rau củ héo và những mảnh thịt cũng héo tái tê dưới tiếng vo ve no say của lũ ruồi. Những người đàn bà đang ngồi bên sạp hàng của mình ngáp ơi hời qua môi khô. Trong tiếng thở dài của chợ Cỏ em không nghe được hơi nước bay lên.

Một người thanh niên khác trên chiếc xe tải đã chuyển những hũ dưa cải cuối cùng xuống chợ. Anh ta mở cửa xe ùa vào em cái mùi chua khẳm anh lay tay em tới chợ Cỏ rồi giùm ơn thức dậy xuống xe.

Em lặng lẽ thò tay vào túi lấy ra thêm một ít tiền. Tim anh ta đập mạnh. Lần này không phải vì tiền mà vì ngạc nhiên. Thực ra cô muốn đi đâu anh ta hỏi. Em nhìn anh một chút rồi nhắm mắt em cũng không biết mình đi đâu hay sau đây anh ta sẽ đi đâu. Em thích ngồi đây trên cái nệm ghế dường như đã rách đùi em chạm vào khung thép một khối mùi hỗn độn chênh chao chung quanh nhưng em thấy dễ chịu vì không buồn nôn.

More...

Mail từ Canada:

By Đặng Hoàng Thái

BIA VÀ NƯỚC MẮT

Nguyễn Trường An 
Tôi hỏi Shane một đồng nghiệp đã từng đến Việt Nam rằng điều gì ở nước tôi làm anh ấn tượng nhất? Shane bảo: Đàn ông Việt Nam uống bia như uống nước và ở Việt Nam có rất nhiều quán nhậu! Shane lại tiếp: Bia của các thương hiệu nổi tiếng thế giới như Heineken Tiger đều có mặt ở khắp các nẻo đường lớn nhỏ ở Việt Nam với giá thành rất đắt Việt Nam vẫn còn là một đất nước nghèo làm sao người ta có tiền để uống được nhiều bia như vậy?

More...

Đến Bảo tàng Tây Ninh:

By Đặng Hoàng Thái

Đừng ngó lên!

"Vào xem hãy nhìn thẳng hoặc nhìn xuống đừng ngó lên!" - anh Dũng một cán bộ của Bảo tàng tỉnh vừa kéo dây điện vừa đùa khi phát hiện tôi đang ngước mặt nhìn vòm che khoảnh sân nắng giữa nhà trưng bày mái nhựa chỗ nứt chỗ bể. Sáng ấy (18.8) trời mưa như trút trên sân nắng nước vẫn còn đọng vũng.

More...

Thơ

By Đặng Hoàng Thái

TÔI VIẾT VỀ QUÊ TÔI

NGUYỄN ĐỨC THIỆN 

Tôi viết về cha tôi

Người đã trong đoàn quân kéo về thị xã

Một ngàn chín trăm bốn mươi lăm

Tôi viết về tôi

Người đã trong đoàn quân kéo về thị xã

Một ngàn chín trăm bảy mươi lăm

Nối hai cuộc hành quân

Là một chặng dài bom rơi đạn nổ

Là bao người vĩnh viễn chẳng trở về

More...

Truyện ngắn của THANH NAM

By Đặng Hoàng Thái

CHUYỆN CỦA THẢO

Truyện ngắn của Thanh Nam

Từ lúc biết chuyện em đã thấy mẹ khổ! Mẹ có hai đời chồng. Đời thứ nhứt là ba em một ông ai kêu gì làm nấy nghĩa là không nghề nghiệp ổn định nghĩa là bữa có bữa không đã vậy còn nhậu trời thần đất lỡ. Nhậu riết nên khi em mới lên 6 thằng em kế lên ba là ổng chết. Hôm đám ma mẹ khóc quá trời còn em thì không bởi mắc suy nghĩ: sao hồi ba còn sống ngày nào mẹ cũng rủa ổng chết khi chết rồi thì lại khóc lóc thảm thiết vậy?! Đời thứ hai là một ông thương hồ. Mẹ gặp ông lúc em mười sáu và sau hàng ngàn câu tuyên bố là sợ chuyện chồng con lắm rồi thà ở vậy nuôi tụi em còn sướng hơn vân vân... Vậy mà mới gặp đâu chừng ba lần là mẹ "rổ rá cạp lại" với chả. Đúng là số của mẹ ông này cũng không kém ông trước: nhậu đánh nhậu đánh... Đã vậy có buổi trưa em ở nhà với ổng một mình suýt tí nữa ông làm bậy. May mà thằng em về kịp đập ổng một trận tơi tả nó còn đe sẽ giết ổng chết nếu ổng còn làm vậy nữa. Chiều mẹ về biết chuyện lặng thinh!

More...

Truyện ngắn của THANH NAM

By Đặng Hoàng Thái

NGƯỜI TA GỌI CHUỘT LÀ ÔNG TÍ!

Truyện ngắn của Thanh Nam

Cho dù ta chưa từng biết gì về chuột tức là chưa từng nghe tên chưa từng thấy mặt tuy nhiên chỉ cần giáp mặt lần đầu tiên cũng biết nó chính là đồ gian giảo ba trợn khó ưa đồ... thấy ghét! Chuột trong phòng thí nghiệm trắng muốt mũm mĩm còn thấy ghét huống chi chuột cống.

More...