Người Mỹ trầm lặng (phần 11)

By Đặng Hoàng Thái

Graham Greene

- Cô ta có hiểu những điều đó không? - hắn hỏi.

- Theo ý tôi thì hiểu được. Anh có muốn tôi thêm chút nhiệt tình vào lời nói không?

- Ồ không anh cứ dịch lời thôi. Tôi không muốn gây ảnh hưởng bằng sự tác động đến tình cảm của cô ấy.

- Rõ.

- Anh nói hộ là tôi muốn lấy cô ấy làm vợ. Tôi dịch.

- Ý kiến cô ta ra sao?

- Cô ta hỏi anh có định nghiêm túc không? Tôi bảo cô ta rằng anh là người rất nghiêm túc.

More...

Người Mỹ trầm lặng (phần 10)

By Đặng Hoàng Thái

Graham Greene

Pyle thu xếp để mời dự một bữa tiệc rượu nhưng tôi biết hắn không phải là người mê rượu. Sau vài tuần kể từ buổi gặp gỡ kỳ lạ ở Phát Diệm tôi vẫn thấy có những điều khó tin được là sự thật: Những chi tiết của nội dung cuộc nói chuyện với nhau càng thêm mơ hồ. Chúng giống như những nét chữ đã bị mờ mất trên một ngôi mộ La Mã cổ mà tôi là người khảo cổ phải điền vào theo vốn kiến thức chủ quan của mình. Có lúc tôi tưởng hắn đùa tất cả câu chuyện chỉ là sự ngụy trang lắt léo và hài hước để che giấu một ý đồ thực vì tin đồn Sài Gòn đã cho rằng Pyle là người của một trong những cơ quan đó cung cấp vũ khí Mỹ cho một lực lượng thứ ba cái đội kèn đồng của giám mục hay những tên lính mới mộ của ngài luôn luôn sợ sệt và không bao giờ được hưởng lương. Tôi vẫn để trong túi áo bức điện nhận được ở Hà Nội. Không cần báo cho Phượng làm gì như vậy chỉ làm cho ba tháng tôi còn được ở Sài Gòn bị đầu độc vì những giọt nước mắt và những cuộc cãi lộn. Và khi xin thị thực xuất cảnh cũng nên chờ đến ngày chót đề phòng có người nhà của cô làm việc tại Sở Xuất nhập cảnh.

More...

NGƯỜI MỸ TRẦM LẶNG (phần 9)

By Đặng Hoàng Thái

Graham Greene

Tôi đã tính phải xa Sài Gòn 8 ngày nhưng chỉ trở về được sau ba tuần hay gần như vậy. Trước hết tôi đã gặp nhiều khó khăn để ra khỏi khu Phát Diệm hơn là khi vào đó. Đường bị cắt giữa Hà Nội - Nam Định và người ta chẳng thể dành một chiếc máy bay chở khách cho một phóng viên đúng ra không nên ở đó. Rồi khi tôi về đến Hà Nội một máy bay vừa chở phóng viên ra ghi nhận cuộc chiến thắng mới chuyến trở về đã chật ních không sao dành được một chỗ cho tôi. Pyle thì rời Phát Diệm ngay sáng hôm y tới hắn đã hoàn thành nhiệm vụ của hắn là gặp tôi để nói câu chuyện về Phượng. Không có gì lưu luyến hắn lại nữa. Tôi để yên cho hắn ngủ lúc năm giờ rưỡi sáng. Súng cối ngừng nổ tôi ra nhà ăn dùng xong chén cà phê và mấy chiếc bánh quy về thì hắn không còn ở nhà nữa. Tôi tưởng hắn dạo một vòng... khi người ta đã đẩy được một chiếc mảng từ Nam Định về đây thì người ta chẳng bận tâm gì đến vài tay súng lẻ. Hắn là người không hình dung nổi nỗi đau khổ hắn gây cho người khác. Trong một trường hợp nữa - nhưng phải đến nhiều tháng sau - khi tôi hết cả bình tĩnh và bắt hắn phải nhìn thẳng vào những nỗi đau khổ thì tôi thấy hắn quay đi băn khoăn nhìn vào đôi giày bẩn của mình và nói: "Có lẽ tôi phải cho đánh giày trước khi vào gặp ngài bộ trưởng". Lúc đó tôi hiểu hắn đã dùng cách nói học được trong sách của York Hardin. Tuy nhiên hắn lại thực thà theo kiểu của hắn: Nếu đau khổ chỉ đổ lên đầu kẻ khác thì đó chỉ là do một sự trùng hợp nào đó thôi... cho tới cái đêm chót dưới chân cầu Đa Kao.
 

More...

NGƯỜI MỸ TRẦM LẶNG (phần 8)

By Đặng Hoàng Thái

Tôi phải chen lách mãi mới thoát khỏi đám đông ra khỏi nhà thờ đi ven phía trước cái hồ và pho tượng màu trắng đứng giơ tay nom như đã được điêu khắc bằng một khối đường và ra được tới cái phố dài. Tôi có thể nhìn tới hơn nửa dặm về cả hai chiều và thấy ngoài tôi người lính đội mũ có ngụy trang đi từ phía dưới phố lên hai khẩu súng Sten sẵn sàng nhả đạn. Tôi nói hai người sống vì có một xác chết nằm ngay ở cửa đầu gục xuống đường. Lọt vào tai tôi chỉ có tiếng nhặng vo ve và tiếng phlích phlắc của bước chân những người lính đi xa dần. Tôi ngoảnh mặt bước nhanh qua xác chết. Vài phút sau quay lại phía sau tôi thấy chỉ còn tôi và cái bóng và tai tôi không nghe thấy gì khác ngoài những tiếng động tự tôi gây ra. Tôi có cảm giác rằng mình là cái bia trên trường bắn. Tôi chợt nghĩ nếu có sự gì xảy ra với mình trong cái phố này thì hàng giờ sau người ta mới biết và những con nhặng có đủ thì giờ để bu tới.

More...

NGƯỜI MỸ TRẦM LẶNG (phần 7)

By Đặng Hoàng Thái

Graham Greene  
Chiến trường khi nhìn từ gác chuông nhà thờ xuống chỉ thấy vẻ ngoạn mục bất động như một bức tranh toàn cảnh vẽ cuộc chiến tranh của người Boe trong một tờ báo tin ảnh London cũ. Một máy bay thả dù tiếp tế lương thực cho một đồn bị cô lập giữa vùng núi đá vôi những ngọn núi kỳ lạ nơi biên giới. Trung Bộ bị nắng mưa đục khoét trông như những bọt đá chồng lên nhau và khi chiếc máy bay lộn lại lượn trên chỗ cũ ta có cảm giác như nó đứng nguyên tại chỗ lơ lửng giữa đất với trời. Từ đồng bằng vọng lên tiếng súng cối khói của đạn pháo thành những cụm đứng yên nom như những khối đá chắc nịch trong khi khu chợ vẫn cháy ngọn lửa như tôi đi dưới mặt trời. Hình bóng nhỏ xíu của những lính dù tiến hàng một dọc theo những con sông đào từ trên cao nhìn xuống cũng như đứng yên tại chỗ. Ngay vị linh mục đang đọc kinh ở một góc tháp cũng không hề thay đổi lối ngồi. Từ xa nhìn vào chiến tranh thật sạch sẽ và được sắp xếp có ngăn nắp từng ly từng tý.

More...

NGƯỜI MỸ TRẦM LẶNG (Phần 6)

By Đặng Hoàng Thái

 Graham Greene

Anh ta không thèm khát được ở vào chỗ Grand. Anh ta than vãn rằng có những cái tốt đẹp - sắc đẹp và duyên dáng chắc chắn là những cái tốt đẹp - đã bị chà đạp đầy đọa. Pyle trông thấy điều đau khổ khi những điều đau khổ đó chọc vào mắt anh (Ðó không phải là một lời mỉa mai: xét cho kỹ nhiều người trong chúng ta cũng không trông thấy đâu).

- Về quán Sale thôi - tôi nói - Phượng đang chờ.

- Xin lỗi - anh ta nói - tôi quên phắt đi đấy. Ðáng lẽ anh không được xa cô ta.

- Có phải cô ấy gặp nhiều nguy hiểm đâu.

- Tôi tính đi hộ vệ cho Grand (Anh ta lại bị chìm đắm trong những ý nghĩ của mình những lúc bước qua cửa tiệm Sale anh ta vẫn nói thêm như là nạn nhân của một sự khốn quẫn hắc ám). Tôi quên rằng còn có bao nhiêu người.

More...

NGƯỜI MỸ TRẦM LẶNG (Phần 5)

By Đặng Hoàng Thái

Lần đầu tiên Pyle gặp Phượng cũng lại là ở khách sạn Continental hai tháng sau khi hắn tới Việt Nam. Lúc chập tối trong bầu không khí mát mẻ ngắn ngủi tiếp theo sau khi mặt trời lặn và những cây nến đã được thắp lên tại các quầy hàng của các phố ngang dọc. Những con xúc xắc đổ lách cách xuống những bàn có những người Âu chơi và dọc theo phố Catina những người phụ nữ trẻ quần lụa trắng đạp xe đi về nhà. Phượng uống một cốc nước cam vắt tôi uống bia hai chúng tôi lặng im rất hài lòng được sống chung với nhau. Lúc đó Pyle lại gần tìm cách nhập bọn và tôi giới thiệu hai người với nhau. Hắn ta có một cách nhìn kỳ lạ nhìn trân trân những người phụ nữ y như từ nhỏ chưa gặp người đàn bà nào sau đó hắn đỏ ửng mặt.

More...

NGƯỜI MỸ TRẦM LẶNG (Phần 4)

By Đặng Hoàng Thái

 
Chúng tôi không ai nói đến tên hắn khi ngủ dậy sau hôm hắn chết Phượng đã dậy trước khi tôi tỉnh ngủ và đã pha trà xong. Người ta ai lại còn ghen với người đã chết và sáng hôm đó tôi thấy như dễ dàng sống lại với Phượng cuộc sống ngày xưa.

- Tối nay cô ở lại đây? - Tôi hỏi Phượng với một vẻ cố làm ra tự nhiên nhất khi tôi ăn chiếc bánh sừng bò.

- Em phải đi mang hòm của em về.

- Có lẽ cảnh binh đang ở đó. Ðể tôi đi cùng cô thì hơn.

Trong những lời chúng tôi nói với nhau ngày hôm ấy đó là những câu bóng gió gần nhất về hắn.

 

More...

NGƯỜI MỸ TRẦM LẶNG (Phần 3)

By Đặng Hoàng Thái

Graham Greene 

Những mụ già vẫn ngồi lê mách lẻo trên bậc thang trong bầu không khí lúc này đã đỡ bức. Khi mở cửa vào tôi nhận ra ngay rằng đã có người vào phòng lục soát; mọi thứ đều được xếp lại một cách quá ngăn nắp hơn là tôi tự sắp xếp.

- Hút một điếu nữa chăng? - Phượng hỏi.

- Ừ.

Tôi tháo ca-vát bỏ giầy; màn phụ diễn xen giữa vở kịch đã chấm dứt. Ðêm lại trở lại gần giống như lúc bắt đầu. Phượng ngồi xổm ở chân giường và thắp đèn lên. Con ta ơi em gái ta làn da màu hổ phách. Tiếng mẹ đẻ của nàng rất dịu dàng.

- Phượng này - tôi nói - Phượng lăn viên thuốc trên nõ tẩu. Pyle chết rồi Phượng ạ.

Cô giơ mũi tiêm lên mắt ngước cao nhìn tôi mày nhíu lại y như một đứa bé đang chú ý suy nghĩ về một vấn đề gì.

- Anh nói sao?

- Pyle bị ám sát chết rồi.

More...

NGƯỜI MỸ TRẦM LẶNG (Phần 2)

By Đặng Hoàng Thái

Graham Greene 
Cãi lại cũng vô ích. Tôi đứng lên đeo ca-vát và đi giầy. Trong cái xứ này cảnh sát bao giờ cũng thắng trong cuộc đọ sức họ có thể tước giấy thông hành của tôi họ có thể cấm không cho tôi dự các hội nghị báo chí và nếu họ muốn một cách oái oăm thì có thể từ chối không cấp thị thực cho tôi về nước. Ðó là những cách làm không hợp pháp giữa ban ngày ban mặt nhưng tại một nước đang chiến tranh sự hợp pháp không cần lắm. Tôi biết có một người nấu bếp biến mất một cách đột nhiên và không sao hiểu nổi; lần theo dấu vết người đó tìm tới Sở Liêm Phóng nhưng ở đây người ta bảo đã thả anh bếp sau một trận xét hỏi. Gia đình anh ta không bao giờ gặp lại anh nữa. Có lẽ anh đã đi theo cộng sản; có lẽ anh gia nhập một trong những đội vệ binh nở như hoa quanh Sài Gòn: Hoà Hảo Cao Ðài quân của tướng Thế. Có thể anh đang bị giam trong một nhà ngục Pháp. Có thể đang phất một cách vui vẻ trong nghề ma cô ở Chợ Lớn vùng người Hoa ở sát Sài Gòn.Có thể tim anh đã vỡ trong cuộc tra hỏi.

More...