NÂU NÀY CỦA AI?

By Đặng Hoàng Thái

Một hôm Ba Giai đến quầy của cô hàng nâu nổi tiếng đanh đá. Ba Giai ra đi không mặc quần chỉ mặc một cái áo dài rộng thùng thình mượn của ông chủ nhà hàng cơm. Tới chỗ hàng nâu Ba Giai cứ chọn mấy củ nâu đưa lên đưa xuống rồi thừa lúc cô hàng ngoảnh đi Ba Giai ôm bụng ù té chạy. Cô ả giật mình ngỡ tên ăn cắp nâu liền ba chân bốn cẳng chạy theo bắt lại vừa chạy vừa la: - Thằng trời đánh thánh vật trả nâu cho bà đi không mày chết bỏ cha bây giờ!

Thiên hạ đổ nhào ra xem. Một lúc Ba Giai bước thủng thẳng. Cô hàng xấn tới nắm được áo. Ba Giai cũng quay lại nắm áo cô hàng. Người ta tưởng sẽ bắt được một vụ ăn cắp nâu. Nhưng khi cô hàng thét: - Trả nâu cho tao thằng khốn nạn! Ba Giai liền tốc áo dài lên:

- Nâu đâu mà trả? Nè đây "nâu" này của tôi hay của cô? Bà con làng nước làm chứng cho; "nâu" đây rõ là của tôi mà con mẹ này nó bảo là của nó nâu nó đâu phải thứ nâu này!

Cô hàng mặt đỏ gay biết bị xỏ toan chạy nhưng Ba Giai đã nắm chặt lấy áo:

- Con kia mày dám vu tao ăn cắp nâu giữa chợ tao phải đưa mày lên quan cho ra chuyện.

Vừa nói Ba Giai lại vừa kéo áo dài lên vừa hỏi lặp trở lại:

- Mày thấy nâu này của tao hay của mày?

Cô hàng biết gặp tay bợm xỏ lại đuối lý nên chỉ còn nước hạ thấp giọng xuống để lạy van năn nỉ xin Ba Giai tha lỗi. Ba Giai tha cho và bảo:

- Từ nay mày bỏ cái giọng chu ngoa đanh đá đi không tao còn trở lại đây nữa thì mày chớ trách tao là ác. Tội nghiệp cô ả lủi thủi về chỗ mặt mày xanh nhợt như không còn một giọt máu nào.

(sưu tầm)

More...

SAU MỘT ĐÊM NGỦ TRỌ

By Đặng Hoàng Thái

Cuỗm được một vố ở nhà một bà góa Tú Xuất đi thẳng một lèo ra thành phố Nam Định. Sau những ngày ăn chơi khi thấy túi đã cạn tiền Tú Xuất đi mua cái vali đem mấy cục gạch và giấy bồi bỏ vào rồi khệ nệ xách đến một nhà hàng cơm đánh chén một bữa no say rồi ngủ trọ luôn đó.

Trước khi đi ngủ Tú Xuất đưa vali cho bà chủ nhà hàng cất hộ. Bà hàng đỡ lấy: - Chà vali có tiền bạc không mà nặng thế này ? Bà hàng vừa đỡ lấy vừa hỏi: - Có chút đỉnh thôi còn thì quần áo & sách vở. Tôi đi thăm ông cụ tôi đang làm án sát Bắc Ninh đâu cần phải đem nhiều tiền bạc.

Bà hàng tưởng thật đem vali cất vào chỗ gần giường Tú Xuất nằm. Đêm đến Tú Xuất thừa lúc mọi người ngủ say khẽ rón rén lại mở vali đem gạch và giấy bồi bỏ vào thùng rác nơi góc nhà rồi trở lại giường đánh một giấc ngon lành.

Tới sáng bà chủ hàng cơm dậy trước nhìn thấy chiếc vali bị mở tung bên trong không còn vật gì tá hỏa lên đánh thức Tú Xuất dậy:

- Chết rồi vali của ông bị bọn trộm mở lấy hết đồ đạc làm sao bây giờ ?

Tú Xuất ngồi xổm dậy ra vẻ sửng sốt:

- Làm sao tôi biết đâu được tôi gửi bà cất mà. Bà phải bồi thường chứ còn làm sao nữa ?

Bà hàng đã đuối lý lại sợ anh chàng là con quan án sát nữa lại tưởng mất trộm thiệt nên chỉ còn cách năn nỉ. Lời qua tiếng lại cuối cùng Tú Xuất mới chịu nhận tiền bồi thường mười nén bạc.

Tú Xuất đi rồi bọn đầy tớ nhà hàng chiều đến mới phát hiện ra ở thùng rác lại có giấy bồi và mấy cục gạch những thứ mà nhà hàng không có. Lúc ấy người ta mới nhận ra anh chàng ngủ trọ đêm qua là một tên đại bịp. Nhưng mà chỉ còn nước nhìn nhau mà chửi rủa chứ biết làm sao được vì hắn đã mất hút từ sáng kia rồi.

Thế là Tú Xuất lại kiếm được một món tiền to nữa.

(sưu tầm)

More...