Đông Dương

By Đặng Hoàng Thái

Tôi không rõ hắn sinh ngày nào tháng nào chỉ biết hắn sinh ngay vào cái đận cha mẹ hắn cùng đồng đội bồng trống thoát đi từ Đồng Pan sang đất Campuchia để "bảo toàn lực lượng" trước trận càn Đông Dương đại quy mô của quân Mỹ - nguỵ cuối tháng 3 đầu tháng 4 năm 1970. Có lẽ cũng vì duyên cớ này mà hắn được đặt tên là Đông Dương. Cha mẹ tôi với cha mẹ hắn cũng là chỗ bạn bè đồng đội nên khi gặp nhau hắn thường cắc cớ hỏi: "Đi đâu đó anh Tư?" (thứ của cha tôi) tôi cũng đâu chịu lép đốp liền: "Vòng vòng chơi được hông anh Út?" (thứ của cha hắn).

Từ khi giải phóng đến những năm 90 của thế kỷ trước gia đình tôi và gia đình hắn sống nhờ trong những căn phòng nhỏ của Ty Thông tin - Văn hoá sau này đổi thành Sở Văn hoá - Thông tin. Nhưng tôi chỉ biết Hồng Lê - em gái Đông Dương vì từ nhỏ hắn và thằng em út Cu Tèo được cha mẹ gởi về sống với Ngoại đâu ở mé Gia Bình xứ Trảng. Cha hắn là cựu Trưởng đoàn Cải lương Tây Ninh Nguyễn Thế Nghiệm dáng người nhỏ thó cằn cỗi nhưng khá vui tính giọng sang sảng. Mẹ hắn bà Thu Hồng từng là diễn viên múa của đoàn.

Cha mẹ cải lương vì thế chuyện hắn theo nghiệp diễn làm vương làm tướng dưới ánh đèn màu cũng là lẽ thường. Cu Tèo giờ lấy tên là Bình bị di chứng chất độc da cam từ cha mẹ có tật bàn tay đành chấp nhận làm kế toán cho đoàn. Ngoại trừ Hồng Lê là không "dính" được với nghề dù một dạo cũng thường xuyên lên Đài Truyền hình Tây Ninh ca sáu câu.

Hắn ca cũng chẳng ngọt ngào gì mấy giọng khàn khàn nhựa nhựa kiểu sinh ra chỉ để đóng kép lão như NSND Diệp Lang nên từ lúc hắn theo đoàn cùng lắm là "lên" tới kép nhì. Cũng có một lần hắn được thủ vai chính Lục Vân Tiên đàng hoàng trong trích đoạn Kiều Nguyệt Nga mà đoàn Tây Ninh mang đi dự giải Trần Hữu Trang. Tôi chỉ xem loáng thoáng nhưng sau này mỗi lần cà kê nhậu nhẹt nhắc chuyện Lục Vân Tiên hắn quê tôi lắm! Tôi cứ nhìn hắn rồi khà khà cười cười: "Cha nội số ông chết dí vai gian vai già và vai... dê! Đóng Lục Vân Tiên mà tôi cứ tưởng lầm là Trịnh Hâm".

Đùa vậy cũng có đôi lần hắn trổ cộc chửi đổng "mẹ họ" nhưng được cái là mau quên. Gặp nhau lại hỏi "Đi đâu đó anh Tư?".

More...

Đoàn cải lương Tây Ninh: Trở lại tuồng cổ

By Đặng Hoàng Thái

HTML clipboardĐêm 15.1 Đoàn Cải lương Tây Ninh đã tổ chức phúc khảo vở diễn mới "Sóng gió vương triều" kịch bản Song Châu đạo diễn Linh Châu. Đây là vở diễn được dàn dựng ngay sau khi đoàn giành hai huy vàng và bạc cá nhân ở Hội diễn sân khấu cải lương toàn quốc năm 2009 với vở diễn "Khu vườn của Thượng đế" (kịch bản và đạo diễn: NSƯT Đoàn Bá).

More...

Cuộc kháng chiến trường kỳ

By Đặng Hoàng Thái

More...

Sách Ngữ văn 12 để lọt "cục sạn"?

By Đặng Hoàng Thái

HTML clipboard

Bộ sách giáo khoa Ngữ văn này được phép xuất bản năm 2008 dưới sự chủ biên của những giáo sư phó giáo sư tiến sĩ hàng đầu Việt Nam những bậc thầy trong vấn đề giảng dạy. 

Mô tả ảnh.

Mô tả ảnh.

Sách Ngữ văn 12 trang 45 (NXB Giáo Dục 2008)

Sách giáo khoa Ngữ văn 12 tập I (NXB Giáo Dục 2008) Tổng chủ biên là Giáo sư Phan Trọng Luận trong đó: Giáo sư Trần Đăng Suyền chủ biên phần Văn giáo sư Bùi Minh Toán chủ biên phần Tiếng Việt Giáo sư Lê A chủ biên phần Làm văn. Tại trang 45 trong phần Luyện tập bài Giữ gìn sự trong sáng của Tiếng Việt có đưa tên hai ca sĩ đương đại hát dòng nhạc thị trường vào để làm bài tập cho học sinh.

Bài tập đó như sau:

More...

Tuyển thơ văn thế kỷ XX” chỉ là chuyện… tầm phào

By Đặng Hoàng Thái

HTML clipboard

"Tuyển tập thơ Việt Nam" này chỉ là một tài liệu phục vụ cho giao lưu giới thiệu trong khuôn khổ Hội nghị quảng bá văn học Việt Nam ra nước ngoài. Không hề có chuyện xuất bản một tuyển tập "Thơ Việt Nam thế kỷ 20" vì như vậy sẽ cần rất nhiều công phu nhất là cần có sự chuẩn bị kỹ lưỡng - Nhà thơ Hữu Thỉnh (Chủ tịch Hội nhà văn VN).

 

Mô tả ảnh.

Quyết định thành lập Hội đồng tuyển chọn

Thời gian gần đây nhà thơ Vũ Quần Phương (Trưởng ban "Tuyển tập thơ Việt Nam") liên tục phát biểu về một cuốn thơ mang tên "Thơ Việt Nam thế kỷ XX". Theo ông Vũ Quần Phương việc lựa chọn tuyển tập "Thơ Việt Nam thế kỷ XX" kia gồm: Tiêu chí đầu tiên là chọn thơ hay nên chúng tôi đã chọn được 200 nhà thơ chính thức có số phiếu quá bán (được hơn một nửa số thành viên Nhóm tuyển chọn đồng ý biểu quyết hoặc bỏ phiếu kín). Ngoài ra còn chọn thêm 50 nhà thơ không có số phiếu quá bán để trong danh sách dự bị.

More...

"Thơ VN thế kỷ 20": Kẻ nói xuôi người nói ngược

By Đặng Hoàng Thái

HTML clipboard

Cuốn hợp tuyển đầu tiên về thơ ca VN thế kỷ 20 đang được Hội Nhà văn triển khai thực hiện. Nhưng trong khi Chủ tịch hội đồng biên soạn khẳng định đây là tập hợp thành tựu thi ca suốt 100 năm thì Ban chấp hành Hội lại nói nó chỉ là tài liệu phục vụ Hội nghị quảng bá văn học VN ra nước ngoài.

Ngày 30 và 31/7 Ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam họp bàn về việc chuẩn bị cho sự ra mắt cuốn hợp tuyển thơ ca Việt Nam thế kỷ 20. Nhà thơ Vũ Quần Phương - người được chọn làm Chủ tịch Hội đồng biên soạn - cho biết: "Mục đích của kế hoạch này là tạo ra một tuyển tập nhìn lại thành tựu của một thế kỷ thơ ca. Việc đó trước sau gì cũng phải làm. Hội Nhà văn đã lùi công việc này lại đến nay là năm thứ 9 rồi. Hội đồng thơ được giao nhiệm vụ từ năm 2008. Đến nay Ban tuyển chọn mới thành lập gồm 4 nhà thơ: tôi Nguyễn Đức Mậu Trần Nhuận Minh Ngô Thế Oanh cùng 2 nhà phê bình nghiên cứu: Lưu Khánh Thơ Lý Hoài Thu".

More...

Dân chơi Vnweblogs Tây Ninh bị “phá”

By Đặng Hoàng Thái

Mấy ngày nay các blogger văn chương Tây Ninh trên Vnweblogs nhộn nhạo vì chuyện có một kẻ nào đó khá rỗi rảnh hết mạo danh người này đến người khác viết comment (bình luận) “bẩn” khiến các blogger mệt mỏi vì phải canh để xoá vừa phải thanh minh thanh nga đủ chuyện…

More...

Đảo chìm: "Thần bút" của người lính biển Trường Sa

By Đặng Hoàng Thái


 

Text Box:  (TuanVietNam) - Viết Đảo chìm Trần Đăng Khoa đã trả được món nợ tinh thần với những người đã đùm bọc sát cánh với Khoa trong những năm anh là người lính hải quân và có mặt tại tiền tiêu Trường Sa nóng bỏng. Và Đảo chìm đã thắp lửa cho biết bao lớp trẻ trong hơn 3 thập kỷ qua và sẽ còn nhiều năm nữa tiếp tục vững vàng trước thử thách quyết liệt.

More...

Phóng viên Văn hoá – Văn nghệ:

By Đặng Hoàng Thái

 

Đời chỉ toàn tiếng hát lời ca

Bạn là phóng viên mới à? Nếu muốn sống trong bầu không khí chỉ có tiếng hát và lời ca hãy làm phóng viên Văn hoá - Văn nghệ. Nhưng nói thật rằng theo một thống kê chưa đầy đủ của người viết bài này chưa bao giờ phóng viên VH-VN đoạt bất kỳ giải nào tại các kỳ xét chọn Tác phẩm báo chí chất lượng cao hoặc giải Báo chí hằng năm của Hội nhà báo cả.

Ở Tây Ninh để có thể gắn và hiểu tường tận đời sống văn hoá - văn nghệ tỉnh nhà ít nhất bạn phải làm được vài ly rượu không cần nhiều nhưng cũng phải gọi là khề khà với anh em nghệ sĩ mới có được chút thân tình. Bên bàn rượu bao nhiêu nỗi buồn vui bao nhiêu sung sướng và khốn khó của đời nghệ sĩ họ đều có thể bộc bạch. Nói như nghệ sĩ ưu tú - đạo diễn Đoàn Bá "nghệ sĩ mà chơn chất lắm!" ít mấy khi họ nghĩ rằng những phóng viên chuyên viết VH-VN thường "lợi dụng" bàn rượu để khai thác đề tài (nói trắng ra là vậy!). Đến khi thấy những tâm sự của mình "được" đăng báo họ giẫy nẫy thậm chí có thể bốc điện thoại gọi ngay "thằng bạn nhà báo" chửi một trận cho đã rồi thôi quên trất.

More...

MỘT CHUYỆN MỪNG MỘT CHUYỆN LO

By Đặng Hoàng Thái

1. Mừng

Tối thứ năm tôi được mời tham dự một chương trình "đại nhạc hội" ở nhà hát Trung tâm VH-TT ngồi nhìn nhóm hip-hop múa minh hoạ cho ca khúc mở màn rầm rập trên mặt sàn sân khấu dễ chừng cũng đã mười mấy năm rệu rã thấy mà thương cho nhà hát lớn nhất... Tây Ninh.

Mấy lần trước tôi mang chuyện này ra hỏi anh Tăng giám đốc anh bảo: Trung tâm đã đề nghị lên Sở xin sửa chữa nhưng chưa có tiền. Thông cảm kinh phí ngành cũng eo hẹp ráng gồng được chừng nào hay chừng ấy.

Tối thứ năm không gặp anh Tăng được đành lân la hỏi chuyện một nhân viên của Trung tâm. Anh thông báo: "Chủ nhật này dỡ lên hết làm lại sân khấu!". Tôi cười: "Mừng vậy!". Sáng thứ sáu điện cho anh Tăng anh hét lớn trong điện thoại: "Sở cấp gần 200 triệu để sửa chữa". "Thế có sửa chữa gì thêm nữa không?". "Không vậy là mừng rồi!".

Tình thật nếu không sửa chữa không biết mặt sàn sân khấu sẽ sập khi nào vì có chỗ đã trũng sâu xuống phập phìu; bậc tam cấp bước lên sân khấu thì chông chênh thòi lòi bục gỗ chẳng may có vị nào mặc áo dài bước lên xuống vướng vào đó thì khổ.

Vậy là mừng rồi! Dẫu gì cũng là nhà hát lớn nhất Tây Ninh. Nói như đôi vợ chồng người Sài Gòn một trong những nhà tài trợ cho đêm đại nhạc hội ngồi gần tôi khen: Cũng đâu có thua gì một số nhà hát ở thành phố.

2. Lo

Gặp Đông Dương tôi hỏi: "Tập tuồng mới chưa anh?". "Tập hổm rày nhưng đạo diễn Đoàn Bá đi Mỹ phải chờ ông về mới tập tiếp. Chắc không kịp diễn tết!". "Chừng nào phúc khảo nhớ hú nhen!". Đông Dương cười nhưng nhăn nhăn mặt lại nhớ có lần hắn chửi mình cái tội phê "mặt ông chỉ đóng được vai ác đừng đóng Lục Vân Tiên nhìn không ra".

Mặt sàn sân khấu Nhà hát Trung tâm Văn hoá Thông tin tỉnh được cải tạo còn rạp hát nằm trong khuôn viên nơi Đoàn Cải lương Tây Ninh đóng quân không biết đến bao giờ mới được sửa chữa để còn có sân khấu cho anh em nghệ sĩ tập tuồng. Chứ như bây giờ "chạy đường dây" thì vô hội trường (ngày xưa là phòng tiếp khách của ban quản lý khu triển lãm) chật hẹp; diễn phúc khảo vừa dựng sân khấu dã chiến vừa vái trời đừng mưa.

Ngày xưa rạp hát ấy là rạp chiếu phim của khu triển lãm được khánh thành vào năm 1985. Hơn hai thập kỷ trôi qua giá như được tu bổ hẳn bây giờ đâu phải ngậm ngùi mà nhìn cảnh xuống cấp từng ngày.

Nghe đâu cũng đã có đề xuất xây dựng nhà hát xây dựng nhà tập thể cho anh chị em nghệ sĩ chẳng biết tiến triển đến đâu!?

Chuyện đã lâu nhắc mãi có khi thiên hạ bảo là nhàm khổ vậy!

Đặng Hoàng Thái

More...