Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư

Gió lẻ (phần 2)

Khi em quay lại với cái áo đầm mới màu vàng chanh bà Chín bắt đầu khóc hức lên chua xót "trời đất ơi kiếp người sao mau như nấu gói mì tôm vậy...?".

Rẫy bắp ở Mai Lâm đón gió lẻ bằng những luống cây nghiêng ngửa. Vài ngọn gió cô độc đã nghênh ngang đi qua rẫy tạo ra một cảnh tượng buồn cười chỗ thẳng chỗ xiên rối bời. Buổi sáng thức dậy gió làm những cây bắp đã trổ cờ ngã rạp tạo một tầm nhìn thấu vô nhà ông Tám Nhơn Đạo. Em thấy ông đang gội tóc cho bà vợ tật nguyền của mình. Bà nằm trên một cái ghế dài một tay ông đỡ cái đầu nặng trĩu của bà tay kia làm dội nước rót dầu gội rồi thì bàn tay to bè đó cũng chìm mất trong đống bọt trắng xóa.

Buổi gió làm cho việc gội đầu diễn ra nhanh hơn. Ông Tám ẵm vợ vô nhà họ mất hút sau cái cửa tối. Em chậm rãi xoay người về phía cây bằng lăng. Những chòm sao tím thắp trên cây đã bị gió lùa rụng đầy đất. Từ lưu lạc bầy sao bắt đầu nhuốm màu lam lũ tả tơi.

Con Cò từ trong nhà ông Tám băng xăng bái xái chạy ra mớ lông trên mép còn dính chút mỡ cháy. Nó vừa đi vừa sủa sửng sốt dù đã sủa suốt đêm qua dưới ánh sáng ban mai cảnh vật trên rẫy trở nên xa lạ. Nóc căn chòi em ở xù lên phơ phất như tóc của một người vừa ngủ dậy.

Trong mớ âm thanh quen thuộc của lũ kiến chạm chân trên đường rời tổ của muôn vạn cái lá dập xao xác những giọt sương sẽ sàng rụng xuống tu hú kêu vang trong bờ sậy có lẫn tiếng cây đang ứa nhựa hàn gắn vết thương nơi nụ hoa lìa.

 

*

Dự hay dậy sớm lúc ngồi dậy với cái lưng đau ê ẩm cậu tung cửa chạy ngay tới chiếc Landu xem cô gái có còn... sống. Dù cô đang ngủ cậu vẫn gọi cô dậy xác nhận cô còn có thể mở mắt Dự nhoẻn cười nói một câu vô nghĩa "hên dã man...".

Nhìn cô sống Dự cảm giác mình cũng sống với những tia hy vọng ngập ngụa trong lòng. Sự sống tồn tại trong mùa gió lẻ khắc nghiệt ở nơi nào đó chắc bà nội cậu cũng đang thức dậy hé mắt ứ hự chào ngày mới. Trong cơn cao hứng đôi lúc Dự đã đu lên vai gã thân thiết như đứa em nghịch với anh trai. Gã cau có gã không thích những va chạm này.

Vì Dự căm ghét những con đường. Những lúc dừng xe lại chạy lại giở nón của một người hành khất để tìm khuôn mặt già nua quen thuộc Dự nguyền rủa con đường đã mang bà nội cậu đi bảy năm trước. Gã ngồi im lặng trên xe nhìn cái lưng trĩu thất vọng của Dự và nghĩ lựa chọn yêu thương con người đồng nghĩa với việc mất mát những niềm vui. Đồng nghĩa với cái chết sự lìa bỏ sự phản trắc tan vỡ...

Gã thì yêu thương say đắm những con đường. Chúng luôn tồn tại sinh sôi tươi mới. Một con đường không có cái chết. Một con đường luôn biết chờ đợi.

*

Em thích nhìn gương mặt người chủ xe sau buổi cà phê sáng. Môi ông ngậm một điếu thuốc lơ đãng lên ngồi sau tay lái và im lặng một thoáng trước khi vào cuộc hành trình. Khói thuốc cùng những giọt cafe còn đọng trên bộ râu tua tủa làm vẻ mặt của ông lung linh. Sau đó thì khuôn mặt chỉ còn một sự trầm mặc quánh lại và trên người ông chỉ còn nhịp điệu của nỗi buồn.

Một con người buồn bã.

Mỗi lần qua một khúc quanh hay khi phải phóng tầm mắt xa về phía trước em nhận ra nhịp tim của ông giống hệt em máu chảy về đó rất ơ hờ lãnh đạm tựa như không máu cũng chẳng sao tim vẫn lay đúng nhịp. Không có gì sau ngã rẽ này hay phía trước kia chờ đợi.

Người còn lại ngồi cạnh em thì ngược lại hơi thở của anh ta luôn rộn ràng. Anh háo hức chăm chút từng khoảnh khắc từng biến đổi cảnh sắc trên từng đoạn đường mà chiếc Landu cũ kỹ đi qua.

*

Cô gái không còn tiền buổi chiều mua cho cô hộp cơm gã nghĩ tới chuyện để cô xuống chợ Mỹ Đức nơi chút nữa xe dừng lại giao những bó lác trói cua. Tới chợ thì trời tối chủ hàng bảo chờ sớm mai sẽ thanh toán tiền công. Gã lặng lẽ quẳng đôi giày cô gái xuống xe tiếp theo là túi xách và sau cùng là cô gái bờ vai u nhã lọt thỏm trong bàn tay gân guốc chai sạn. Dự nhìn thấy hơi có chút bất nhẫn "tội nghiệp con nhỏ...".

Cô gái như biết trước kết cuộc này nên dạt đi nằm bên thềm chợ. Cô co lại trong gió lẻ vẫn cái vẻ nín nhịn câm lặng nhưng vì chợ rộng quá nên ngó nhỏ nhoi tha thủi. Gã cố không nhìn về đó dù Dự cứ liên tục chắc lưỡi hít hà. Chuyển hết hàng thì gần nửa đêm Dự nói "làm một giấc tại chỗ lấy được tiền là dọt luôn khỏi mất công kiếm chỗ ngủ đại ca...". Cậu ta muốn nấn ná thêm biết đâu ông chủ sẽ nghĩ lại vớt cô gái theo cùng.

Khoanh tròn trên một sạp hàng tạp hóa Dự thiếp đi trong hy vọng mong manh. Gã ngồi quanh đó hút thuốc đến mòn mỏi. Mới thiu thỉu vẫn nghe gió lẻ rờn trên mặt thì cô gái hét lên nghe như một cái tách rơi vỡ xuống nền nhà:

- Lửa!

Gã và Dự tốc chạy qua cánh cửa khói quặn đen ngòm. Dự không quên kéo cô gái theo. Đi khỏi con đường hẹp bên hông chợ một đám cháy đã nhói lên trong kính chiếu hậu. Đêm ngưng đọng trên đường về. Gã thấy mộng mị tiếng thét của cô gái đám cháy... Những tàn thuốc của mình đã gây tai họa gã giấu ý nghĩ đó vào lòng.

Sáng hôm sau tivi nói rằng chợ Mỹ Đức cháy rụm chỉ còn cái khung bê tông ám khói hàng tỷ đồng hóa thành tro bụi họ đang tìm nguyên nhân. Gã gần như úp mặt vào tô hủ tiếu cắm cúi ăn. Dự hớn hở thấy mình thoát chết cứ chống đũa thắc mắc:

- Ủa tưởng đâu con nhỏ câm thiệt. Tự dưng phát lên nói là sao trời?!

Người có thể trả lời thì ngồi ngoài xe. Gã ngờ ngợ không biết số phận đã làm nên đám cháy đó hay chính cô gái muốn vậy. Giờ bỏ cô lại biết đâu cô sẽ kể cho ai đó nghe vụ cháy ở chợ Mỹ Đức. Cô có câm đâu.

*

Hồi sáu tuổi có lần em lén lấy dao cạo râu của cha để tỉa lông cho con chó Lu Lu không ngờ vì chuyện đó mà cha mẹ cãi nhau cha chỉ vào em hỏi mẹ từng từ khít như máu rỉ qua kẽ răng "cô lấy thằng nào mà đẻ ra cái thứ này?". Mẹ em không trả lời lẳng lặng vào phòng khóa cửa trong. Ba giờ sau cha tìm thấy mẹ em treo mình đung đưa trên xà nhà. Lưỡi trả lại cho cuộc đời bởi người không chấp nhận sự vô dụng của nó nói mà chẳng người nghe.

Em đứng nhìn mẹ đái dầm vì sợ. Bà Chín ở bên cạnh bịt mắt em tay bà khô quéo không khép chặt được trước khi vào phòng thay quần áo em vẫn thấy gương mặt bị biến dạng của mẹ. Khi em quay lại với cái áo đầm mới màu vàng chanh bà Chín bắt đầu khóc hức lên chua xót "trời đất ơi kiếp người sao mau như nấu gói mì tôm vậy...?".

Suốt hai ngày lễ tang của người đàn bà tuyệt vọng vì phát hiện mình bị ung thư dạ dày như cha em buồn bã kể em ngồi dựa vách chỗ đặt quan tài của mẹ lặng thinh đốt giấy vàng mã từ tay em lửa nối vào lửa không bao giờ tắt. Mặt em tay em nóng rực như sắp tươm máu ra. Cuối ngày bỗng bà Chín níu cha em hớt hải:

- Sao mấy ngày nay con nhỏ không nói năng gì?

Cha quay lại nhìn em thoáng nhẹ nhõm. Sự câm lặng cần thiết cho những bí mật.

Còn tiếp... (phần 3)