Trao đổi:

 

BÚT TRẺ HẾT "MÁU" BÚT GIÀ LẠI HĂNG

Hết "máu" một cách nói dân dã giành cho những ai đã hết lửa nhiệt tình hết đam mê.

Dạo trước cánh văn chương già lẫn văn chương trẻ "cãi" nhau nhặng xị quanh chuyện làm sao để giữ "lửa"? Rồi sân chơi nào cho những cây bút trẻ? "Cãi" khá hăng! Được dăm ba bửa rồi cũng rơi vào quên lãng. Cánh bút già điềm đạm vẫn lặng lẽ sáng tác không đăng Báo Tây Ninh tạp chí Hội được thì post ầm ầm lên blog cho bạn bè gần xa thưởng lãm. Nhà văn Nguyễn Đức Thiện thì có vẻ chán truyện ngắn ngán luôn tiểu thuyết nên quay ra làm thơ; nhà thơ Trần Hoàng Vy vẫn "lai láng" trên blog Quán thơ Vàm Cỏ; Bác La Ngạc Thuỵ thì ngoài chuyện điều hành blog "Đất đứng" với đủ các lĩnh vực từ văn thơ đến phê bình từ bàn tròn văn nghệ đến nghiên cứu đất nước - con người Tây Ninh lại còn chuyển sang viết truyện kiếm hiệp "Nhật Quang kiếm khách" khá hấp dẫn.  

Cách đây mấy hôm nhà văn Nguyễn Đức Thiện đột nhiên nổi hứng lang thang rủ nhà thơ Cảnh Trà Vũ Miên Thảo Trần Hoàng Vy làm một chuyến ngao du khắp huyện Dương Minh Châu. Ngồi trên xe gắn máy nhà thơ Cảnh Trà chân tê do bệnh nên rớt dép lúc nào không biết. Chuyện "rớt dép" trở thành một kỷ niệm đẹp của chuyến đi nhà thơ Trần Hoàng Vy lập tức ứng khẩu thành bài "Giang hồ tê chân"

"Giang hồ tê chân quên dép rớt

Bạn hiền tìm không biết rơi đâu

Bỗng thấy tiếc một thời sung sức

Mòn gót giày lên núi xuống sâu ! 

 

Giang hồ gì? cốt thăm bè bạn

Người đỡ người thồ cứ ruổi rong

Thơ dăm chữ rượu chè dăm cốc

Và bốc lên ta cứ tang bồng...".

Nghe đâu nhà văn Nguyễn Đức Thiện còn có ý định về đất anh hùng An Tịnh nằm hẳn một tháng để sưu tầm những mẩu chuyện thời kháng chiến phỏng vấn những nhân vật từng trải qua thời đạn bom kinh hoàng của vùng Tam Giác Sắt để làm cứ liệu cho một quyển tiểu thuyết mới.

Những cây bút già của Chi hội Văn học Vàm Cỏ Đông (Gò Dầu - Trảng Bàng- Bến Cầu) thi thoảng còn tổ chức các chuyến đi điền dã thực tế sáng tác như chuyến về ấp Lộc Thuận xã Hưng Thuận huyện Trảng Bàng để viếng mộ Ông Cả Đặng Văn Trước một di tích đã được nhà nước xếp hạng Di tích lịch sử Văn hoá.

 Trông bút già ngẫm mà buồn cho bút trẻ. Đụng chuyện thì đông đổng thế tưởng máu lắm ai ngờ cứ rơi rụng dần: Đ.H.T thì bận làm báo; Hoài Giang mất biệt; T.M lấy chồng xa bỏ dở cuộc chơi; Hoàng Nguyên nuôi con nhỏ; Trần Hoàng bận công tác... May ra chỉ còn Đ.P Thuỳ Trang viết khá đều tay nhưng vẻ như cũng đang rơi vào lối mòn khi nỗi lo toan sinh kế cứ mãi thúc ép sau lưng.

Nói cho cùng chẳng ai giúp hay hỗ trợ được chuyện sáng tác của bút già hay bút trẻ phải tự thân vận động phải lao tâm khổ tứ lắm mới duy trì được "lửa văn chương".

Chỉ có một chuyện mà bút già lẫn bút trẻ đều thắc mắc. Năm kia Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh tổ chức cuộc thi bút ký chẳng mấy người tham dự nên cuộc thi cứ kéo dài mãi mà không có ngày kết. Sau đại hội phân hội văn học tổ chức một cuộc họp cánh bút già lẫn bút trẻ đều đồng tình đề nghị Hội nên tổ chức một cuộc thi truyện ngắn... Cũng có ghi nhận nhưng ngày qua tháng lại sao chẳng thấy Hội trả lời.

Đặng Hoàng Thái